25 thg 6, 2009

26.6.09 NÔNG ĐỨC MẠNH-NGUYỄN TẤN DŨNG BÈ LŨ "CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ"

LÝ ĐẠI NGUYÊN Đại Đường - Nhà hàng lớn nhất ở Ngũ Lão được mở để phục vụ lao động Trung Quốc. Liên tiếp trong Hai ngày 22 và 23/06/09, báo Viet Nam Net trong nước cho đăng bài phóng sự của các ký giả Vũ Điệp – Xuân Hoàng - Nhật Tân, hình ảnh của hàng 200 công nhân Trungcộng, đang xây dựng nhà máy xi măng tại khu kinh tế Nghi Sơn tỉnh Thanh Hóa đã dùng ống nước, cây gậy, gạch đá tấn công một số nhà dân Việtnam, làm cho nhiều người dân xã Hải Thượng, huyện Tĩnh Gia bị thương tích trầm trọng. Những hình ảnh đó làm chấn động tâm tư, tình cảm của người Việt ở trong và ngoài nước cực mạnh. Sự việc này không phải chỉ diễn ra một lần, mà kể từ tháng 11/2008, khi có nhiều lao động Trungcộng xuất hiện ở đây, đã xẩy ra nhiều vụ công nhân Trungcộng có những hành động thiếu văn hóa, lộng hành ngang ngược với người Việt, coi thường luật pháp và nhà cầm quyền địa phương, chúng tự cho chúng có quyền đứng trên luật pháp Việtnam, bắt 2 tên trộm vặt không giao cho phía công an Việtcộng xét xử, mà tự ý gia hình. Ngày 26/04/2009, khoảng 30 công nhân Trungcộng kéo đến bao vây ban điều hành nhà thầu Hànội trong khu vực, đánh một công nhân Việt của nhà thầu này, yêu cầu phải bồi thường do va chạm giữa 2 người Việt và Tầu với nhau. Cũng trên Viet Nam Net, nhóm phóng viên của báo này viết về một khu vực sống tập trung của người lao động Trungcộng ở xã Ngũ Lão, mà người dân Hải Phòng gọi là “Làng Trung Quốc”. Cách đó không xa, ở huyện Thủy Nguyên còn có một “khu ổ chuột” cho cả ngàn lao động Trungcộng không có hộ chiếu. Ở Hải Phòng còn có cả một “khu phố Tầu” với nhà hàng có bảng hiệu chữ Hán, như quán ăn, nhà nghỉ, karaoke, massage, tắm nước thuốc, làm tóc, nhuộm tóc, gội đầu... để phục vụ cho lao động Trungcộng, trong dự án Nhà Máy Nhiệt Điện Hải Phòng. Bên trong khu vực hành chánh nhà máy này, còn chia ra ba văn phòng là Hồ Bắc, Đông Phương. Quảng Tây. Tóm lại đây là một “biệt khu Trungcộng” trên đất Việt. Giống như những khu ở riêng biệt của người Mông Cổ, trong thời thống trị nước Trunghoa xưa, mà nay bọn Hồ-Ôn ( Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo) lại đang áp dụng tại Việtnam. Như vậy, ngoài việc bọn Mancộng Hànội hiến đất, cắt biển, dâng tài nguyên, để Trungcộng độc quyền đem quân, dân sang khai thác bauxite ở vùng chiến lược yết hầu Tây Nguyên, giúp Trungcộng có cơ hội hỗ trợ cho các dân tộc Tây Nguyên vốn đang thù hận Việtcộng đòi được tự trị. Về mặt quốc phòng, chúng tạo điều kiện cho Trungcộng nắm gọn Việtnam trong tay. Về mặt kinh tế, chúng mở cửa khẩu cho hàng hóa Trungcộng tự do tràn ngập thị trường, giết chết nền kỹ nghệ sản xuất non trẻ của Việtnam, đồng thời để cho người Tầu di chuyển những nhà máy cũ mèm lổi thời, từng mua lại của Âu Mỹ, đem vào ráp đặt tại Việtnam, làm ô nhiễm môi trường sống của dân Việtnam, làm trì trệ nền kinh tế Việtnam. Và nguy hiểm hơn nữa, bọn Mancộng lại cho người Tầu thả giàn vào Việtnam làm ăn, lập làng, lấy vợ, nhằm đồng hóa hoàn toàn dân tộc Việtnam. Đúng là, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng và bè lũ 15 tên trong Bộ Chính Trị Cộng Đảng Việt Nam là những tên “Cõng Rắn cắn Gà Nhà”. “Rước Voi dày Mả Tổ”. “Phản Bội Tổ Quốc” “Buôn Dân Bán Nước”. Những quán cà phê, tẩm quất massage có biển song ngữ, là nơi dập dìu lao động Trung Quốc giải trí mỗi tối. Xét về mặt quyết tâm muốn tách ra khỏi ảnh hưởng của Trungcộng, thì bọn Nông Đức Mạnh và nhóm cầm đầu Việtcộng thua xa Kim Chính Nhất và nhóm lãnh đạo Hàncộng. Dù rằng cả thế giới lên án những sự điêu rồ của Kim Chính Nhất, bỏ mặc dân chúng Bắc Triều Tiên đói khổ, lạc hậu, cứ liều lĩnh sản xuất và thử bom nguyên tử, bắn hỏa tiễn, khiêu khích Mỹ, Nhật, Nam Hàn, coi thường lệnh lạc của Hội Đồng Bảo An LHQ. Sẵn sàn chấp nhận đánh nhau. Từ chối họp hội nghị 6 bên: Nga, Tầu, Mỹ, Nhật, Nam, Bắc Hàn tại Bắc Kinh, để chỉ một mực đòi được trực tiếp gặp riêng, nói truyện thẳng với Mỹ. Nghĩa là liều chết để được đi với Mỹ, muốn dứt khoát thoát khỏi cảnh làm đàn em khốn khổ của Trungcộng. Vì còn phải thảo luận với 6 bên thì kẻ chủ sự vẫn là Trungcộng. Mà làm đàn em của Trungcộng chỉ bị Trungcộng sai xử, nước vẫn nghèo, dân vẫn đói. Nhưng, với Mỹ thì Bắc Triều Tiên vẫn là một nước phong kiến lạc hậu, “cha truyền con nối”. Dân nước nghèo nàn, mà Nam Hàn dù cùng là một dân tộc, nhưng chưa sẵn sàng gánh ‘cái của nợ’ này, như trường hợp Tây Đức thống nhất với Đông Đức cộng sản. Nam Hàn chỉ muốn đứng ngoài cùng với Mỹ và Quốc Tế giúp cho Bắc Triều Tiên tự vực dậy nền kinh tế quá tồi tệ đó, trong một thời gian cần thiết, trước khi tiến tới việc thống nhất đất nước bằng hòa bình. Chính vì vậy, mà cả Nam Hàn và Mỹ cần phải có sự hợp tác với Tầu, Nga, Nhật để giải quyết vấn đề bán đảo Triều Tiên. Riêng Kim Chính Nhất thì không cần thống nhất, mà chỉ cần thoát khỏi tay ma quái của Trungcộng, và muốn Mỹ phải trực tiếp giúp vực dậy nền kinh tế của mình, đồng thời bảo đảm cho địa vị cầm quyền của mình và con cháu mình không bị ‘cái mốt dân chủ’ của Mỹ tiêu diệt. Xét về cả 2 mặt kinh tế và quốc phòng, Bắc Triều Tiên chỉ có ảnh hưởng với vùng Bắc Á, trong đó, Nga, Tầu, Nhật, Nam Hàn đều là những cường quốc kinh tế, quân sự, họ đủ sức chủ động, tự vệ, đứng vững. Nếu có những căng thẳng trong vùng thì càng làm cho vai trò của Mỹ thêm cần thiết hơn. Khác với vùng Đông Nam Á, mà Việtnam là đầu cầu trong âm mưu bành trướng của Bắc Kinh, cũng là ‘phên dậu’ ngăn bành trướng Trungcộng xuống Đông Nam Á, khu vực đang trên đà phát triển của Thị Trường Tự Do và Dân Chủ. Chính vì vậy, mà Hoakỳ đã có chủ trương cho Việtnam được hưởng quy chế Thương Mại Bình Thường với Mỹ trước Trungcộng. Nhưng bọn Việtcộng ngu si, không dám qua mặt quan thầy Trungcộng, nhường cho Trungcộng ký trước với Mỹ, để nhận được vốn đầu tư quốc tế ào ạt đổ vào, chỉ trong một thời gian không lâu, ngày nay đã trở thành cường quốc kinh tế đứng hàng thứ 3 trên thế giới, đủ sức trang bị vũ khí để thành cường quốc quân sự nhất nhì Á Châu, và không cần che dấu tham vọng Đế Quốc ‘tàm thực’ Việtnam, một mình nuốt trọn vùng Biển Đông, trong đó có thủy lộ quốc tế, giao thương từ Tây qua Đông, nối liền Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Nếu chỉ riêng đối với Việtnam, thì cũng như Bắc Hàn, có lẽ Mỹ cũng không quan tâm nhiều, nhưng vì Việtnam có liên hệ với toàn vùng Đông Nam Á, mà ở đây đa số các nước, cả về kinh tế lẫn quốc phòng, đều chưa đủ sức chủ động để tự vệ trước sức bành trướng của Bắc Kinh, nên Mỹ dù phải hòa hoãn với Trungcộng, mà vẫn cần quan tâm tới Việtnam và vùng Biển Đông nhiều hơn. Chính vì vậy, mà mặc cho Kim Chính Nhất có ‘cào đầu ăn vạ’, đòi “bỏ Tầu đi với Mỹ”, thì Mỹ cũng không thể để cho Trungcộng có cơ hội dùng món hàng Bắc Triều Tiên đối lấy món hàng Việtnam. Bọn Mancộng tay sai Trungcộng đừng tưởng bở. Tình thế Á Châu trong những ngày tới, đều xoay quanh vấn để Bắc Hàn và Biển Đông mà thôi. Little Sàigòn ngày 23/06/2009.



Những chuyện dân gian dành cho bác
Dập mật Sau khi rời khỏi hang Pắc pó về Hà nội vào những năm đấu tố 1954-56. "Bác" làm việc ở phủ chủ tịch. Bác thì thôi chớ ! Nhiều tật lém...Nhưng tật được kể ra ở đây là tật nổi hứng sảng,khó mà đở nổi. Trào Trần Quốc Hoàn còn là bộ trưởng bộ công an.Hoàn là đệ tử ruột của bác chuyên về chuyện...Chút chút,thư giản chút chút. Vào hơn giữa khuya,bác gọi dây thép triệu Hoàn lại khẩn. - Này chú,trời Hà nội vào đông zét quá chịu sao thấu.Hiểu chửa . - Thưa vâng , hiểu zùi nhưng thưa bác bây giờ là hơn nửa khuya,khẩn trương thế em sao thực hiện nổi. - Chuyện to lớn đánh đế quốc chú còn làm nổi,sá gì chuyện này.Thôi đừng đùa,làm bác cụt hứng,đi đi,khẩn trương nhé. - Dạ vâng ạ.Nhưng nếu có lâu chút,bác xí xá nhé. Giời ạ,khổ thân tôi,giữa khuya thế lày đi đâu mà tìm "em zin"! Mà không có em zin thì lại mang tội khi quân,coi nhờn bác. Trần Quốc Hoàn sau khi vận động cả khối siêu việt bèn ghé đến nhà em nhí mới giao lưu tình cảm vài ba lần,dẫu sao ở tuổi 17 thì cũng còn nhiệt tình kách mệnh. - Này anh yêu em lắm,nhưng anh bấm mối hận lòng..Anh đưa em về phủ cho bác thăm chơi. - Nhưng em hãi quá,Vả lại bác là lảnh tụ vĩ đại,chả trách bàn dân thiên hạ tôn thờ . Bác hy sinh cả một đời vì dân tộc,bác cu ky một mình.Mà mấy người độc thân thì bạo lém . - Thui mệt em wá. Vớ vỉn không à ,Không đồng ý thì hai đồng chí ta sẽ mang tội Việt gian phản quốc đấy. - Ối giời ! Ghê thế à ?. - Ừ. - Này em cứ ngố như em ngày nào mình mới yêu nhau đi nhé.Nhớ nà chớ bao giờ nãy lên nhé. - Vâng.Ối giời, ai mà nàm thế với người lạ bao giờ.Con zì cũng có đầu có đuôi chứ ạ . - Nhớ này,trong khi bác ra quân tổng tấn công ( Khi bác giao...Giao liêu í !Giả nai wài mệt wé) thì em lần lên búi tóc,lấy chai mực đỏ đổ vào chổ " Mả cha của bác " nhé. - Nhưng em đâu có biết cái mả cha của bác chổ nào?. - Ấy chít,chán em ghê !.Nà nà cái ...Đồ í . - À thì za vậy ! Em biết zùi. Cửa hàng bách hoá tổng hợp. - Chít chửa.Khuya nắt khuya nơ mà zồng còn đến nhà tôm nàm zì vậy?. - Ê.Giờ nầy mà ngủ hả?. - Dạ hơn 1 giờ khuya thì ngủ chứ chả lẻ đi đánh đồn à. - Ừ lấy cho lọ mực đỏ đi. - Khuya zùi mà lấy mực chi vậy?.Nom có vẻ khẩn trương thế?. - Bí mật quốc gia.Muốn mất mạng à?. - Dạ dạ thưa xếp coá ngay. Chuyện một đêm khuya...Nghe "súng " nổ ,nổ liên hồi... Chuyện một đêm khuya chai mực đỏ đổ vào nơi... Phủ chủ tịch. - Dạ.Con chào bác vĩ đại kính yêu ạ. - Ừ.Vĩ đại.kính yêu thì được.Nhưng gót tiên đã vào đây thì ...Thì nà bạn,nà em được zùi .Nhé. - Dạ vâng nhưng...Con...Em đã thấm nhuần tư tưởng bác là cha già dân tộc,bác muôn năm ạ. - Ừ.Đấy nà ở ngoài đời,còn trên giường này thì nà đồng chí,hay hơn nà anh em cho nó thân thiện nhé. - Nào ta nhất chí nhé. - Dạ bác dạy sao thì con..Em nghe vậy. - Ừ em ngoan,thế mí nà em ngoan của bác chứ lị. - Ô hay nhỉ,em không đi nao động hay sao mà cặp gioà em nó trắng thế?. - Dạ bác nàm em xí hổ wá.Dạ tại nó ở trong mát đoá bác. - Ủa hở ở trong mát nà trắng hở?. - Dạ vâng. - Nhưng cái của bác,nó ở trong phủ mát zất lâu nhưng sao nó vẫn đen?.Nè xem đi,bác nói đúng không?. - Dạ bác nàm xí em wá,nom gầy nhưng dài, tê đỏ cả người bác ạ.Dạ bác thì bao giờ cũng đúng cả. - Lâu wá bác chưa biết thiên đàng,bác chờ lâu zùi,cho cái đen nó vào thăm cái trắng nhé.. - Dạ.Ối chít em zùi,từ từ,bác đừng nàm em sợ. - Từ thế choá nào được,tấn công thì nực nượng phải như vũ bảo mới nập chiến công chứ. - Ối giời bố mẹ ơi vào đây mà coi. - Em nói zì thế?. - Dạ không,dạ em chỉ nói nhảm thui. - Thế thấy bác có thần thánh không?.Em có tự do ,có hạnh phúc không?. - Dạ coá ạ.Có tự doa nếu bác không bóp...Cổ em ạ.Coá hạnh phúc nếu lúc nãy bác cho em ăn ạ,giờ khuya em đói bụng ạ. - Biết thế,nhưng em có sung sướng trong vòng tay lãnh đạo của bác không?. - Dạ sướng chứ ạ.Sướng đến muốn chít ạ. - Thế bác mệt chưa?. - Chưa.Làm việc Nước thì mệt,còn giờ thư giản mà mệt zì. - Ối giời bác vĩ đại,bác dẽo dai,gớm bác thật... Phòng riêng phủ chủ tịch,đèn được bật sáng.Tấm chăn được từ từ kéo ra,em ngoan bác hồ còn nằm đó,trên tấm trải giường màu trắng hàng cô tông nhập từ Trung quốc. - Em chưa ngủ à?. - Dạ thưa chưa.Em đang chập chờn lần về kỹ liệm thần tiên. - Sao vậy?. - Vì nà lần đầu đời được vinh dự hiến dâng cho lảnh tụ,cho bác.Phước ba đời cũng không coá được ạ. - Ồ thế à...Bác cũng may mắn,nhờ thế bác mới nảnh đạo kách mệnh thành công. - Dạ cảm ơn kách mạng , kính cảm ơn bác. - Ô. Chít chửa ! - Sao thế bác?. - Sao ló lại màu xanh???. Không gian chìm đắm... Em ngoan bác hồ tim zun như tắm nước đé. - Dạ ...Dạ...Dạ.Bác nhớ không?. - Nhớ zì?. - Hồi khuya bác bạo wé, làm em dập cả mật. Dạ mật xanh !!!

Chuyện dân gian. Nguyên Thạch ghi chép.

MQV

Chừng một trăm năm nữa dân tộc Việt sẽ bị đồng hóa, cả nước sẽ nói giọng xí xô, xí xào. Vào quán ăn ngồi chồm hổm như kiểu nước lụt, móc cứt mủi, khạc nhổ, xã rác, y như dân Tàu.

Thời tô giới Hongkong còn là nhượng địa. Chính quyền Anh cho cắm bảng

" Cấm người Tàu và chó vào công viên. " Vì biết đám con trời, thường ăn ở dơ dáy, bầy hầy, bất cứ nơi đâu.


Người theo dõi