6 thg 6, 2009

06.6.09 MỤC THƯ GIÃN (1)

10 chồng Chồng 1 to xác, đầu teo, Để dành quét dọn chuồng heo, chuồng bò Chồng 2 sức khoẻ hơn bò, Cho làm cận vệ bảo an cửa nhà Chồng 3 đen đúa như chà, Đêm đêm đứng gác hù ma láng giềng Chồng 4 ốm yếu như sên, Thôi thì pha nuớc rữa chân cho bà Chồng 5 khéo léo tay chân, Bà cho đấm bóp thoa dầu mỗi đêm Chồng 6 ăn nói hùng hồn, Cho di chửi mướn kiếm thêm chút tiền Chồng 7 nấu nướng khỏi chê, Ở nhà di chợ nấu cơm hầu bà Chồng 8 lo việc nước trà, Mỗi khi bà họp mấy ông tướng màu Chồng 9 chẳng biết cái chi, Cho đi giặt áo quét nhà là xong Chồng 10 mưu mẹo lọc lừa, Ra ngoài lường gạt giúp bà giàu to ** 10 chồng là để đấy thôi, Chứ bà còn có cả lô bồ tèo Đẹp chai như cỡ Model, Để dành dạo phố và chơi tù tì. ***** Con quỳ lạy Chúa trên trời Khuyết danh Con quỳ lạy Chúa trên trời Sao cho con trốn được người con yêu Rằng con thiếu nợ đã nhiều Nàng còn mua sắm đủ điều Chúa ơi! Con cày hai jobs hụt hơi Người con yêu lại đua đòi chơi xe Biểu gì con cũng phải nghe Nếu con cãi lại là te tua đời Trước đây con tưởng gặp thời Chúa ban con được tìm người con yêu Giờ đây thân xác tiêu điều Đời con phải chịu rất nhiều đắng cay Thân con chẳng khác trâu cày Nợ nàng con trả dài dài chưa xong Con giờ như cá lòng tong Sụt ba chục ký, ốm nhong, rã rời Thế mà đâu hết nợ đời Nấu cơm, rửa chén, bị đòi… tù ti Người đâu gặp gỡ làm chi Để cho khổ thế còn gì là Xuân? Chúa ơi! con khổ vô ngần Chúa mà không giúp là thân con tàn Con đang thiếu nợ trăm ngàn Nhìn đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi Con quỳ lạy Chúa trên trời Giúp cho con trốn được người con yêu… (Khuyết danh) **** Câu Chuyện Khởi Đầu Ngô Thị Thanh Hằng: Rất tốt! Kết quả mà UBND (tức bác và đảng) muốn đã tới…. Đức TGM: Chúng tôi phải rời Toà Khâm Sứ à? NTTH: Không! Xin đức TGM đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đó. TGM: bác và đảng có thương dân không ? NTTH: Có chứ! Đương nhiên. TGM: đảng và nhà nước có phản bội giáo dân không? NTTH: Không! Sao đức TGM lại có ý nghĩ như vậy? TGM: Chính phủ sẽ trao Toà Khâm Sứ lại cho giáo dân? NTTH: Đương nhiên. TGM: UBND sẽ sai người đi hốt hết giáo dân? NTTH: Không bao giờ. TGM: Giáo hội có thể tin bác và đảng được không? * SAU KHI MỌI CHUYỆN ĐÃ AN BÀI: Xin Quý vị đọc ngược lại…. Hãy bắt đầu từ dưới lên trên. TGM: Giáo hội có thể tin bác và đảng được không? NTTH: Không bao giờ TGM: UBND sẽ sai người đi hốt hết giáo dân? NTTH: Đương nhiên TGM: Chính phủ sẽ trao Tòa Khâm Sứ lại cho giáo dân? NTTH: Không! Sao đức TGM lại có ý nghĩ như vậy? TGM: đảng và nhà nước có phản bội giáo dân không? NTTH: Có chứ ! Đương nhiên TGM: bác và đảng có thương dân không? NTTH: Không! Xin đức TGM đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đó. TGM: Chúng tôi phải rời Tòa Khâm Sứ à? NTTH: Rất tốt! Kết quả mà UBND ( tức bác và đảng ) muốn đã tới… *********** Đạo Thờ Bà Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi, Nhất vợ nhì trời... là chuyện "noọc man"* Ðàn ông sợ vợ thì sang, Ðàn ông uýnh vợ tan hoang cửa nhà. Ðàn ông không biết thờ "bà" Cuộc đời lận đận kể là vứt đi. Ðàn ông sợ vợ ai khi, Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian !!! Ðàn ông khí phách ngang tàng, Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu." Ðàn ông tẩn vợ là ngu, Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi. Nắng mưa là chuyện của trời, Tề gia nội trợ có tôi bao thầu. Suốt ngày cày cấy như trâu, Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai. Nấu cơm, đi chợ hàng ngày, Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn. Lau nhà, lau cửa chẳng màng, Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu. Nhiều khi muốn hộc xì dầu, Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày. Nàng đòi thi đấu võ đài, Tung ra một chưởng, chén bay ào ào. Nhớ xưa mình mới quen nhau, Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương. Cho nên tôi bị gạt lường, Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng. Than ôi! thực tế phũ phàng, Mày râu một kiếp thân tàn đi đoong. Một lòng thờ dzợ sắt son, *"noọc man" là "normal", là chuyện thường tình *********** Hai sắc hoa...tân hôn Một mùa thu trước lúc thành hôn Đã hứa thương nhau đến hết hồn Vậy mà mới được vài năm lẻ Chưa chết sao mà đã muốn chôn. "Người ấy " thường trơ mặt lạnh lùng Lúc nào cũng giống trận cuồng phong Lúc vênh - lúc váo - khi la hét Lúc khóc lu bù - lúc nạnh hông !! "Người ấy " thường hay móc bóp tôi Gầm gừ khi thấy bóp tôi vơi Bảo rằng làm ... ít cho ăn ... dở Nếu muốn thôi thì cứ việc thôi. Bất kể bạn bè - bất kể chi Luôn "ca vọng cổ" giọng lâm ly Nào là khốn khổ, nào lương ít Quanh năm chỉ tính chuyện so bì. Ngồi lê đôi mách với xóm làng Con cái chuyện nhà chẳng đảm đang Khi thì tứ sắc, khi coi bói Quen mặt chè xôi mọi ngả đàng. Tôi chẳng thấy Xuân - chỉ thấy Thu Nhà tôi chẳng khác cái nhà tù Vợ tôi thôi đã thành bà chủ Bắt tôi đem đội để bàn thờ. Tôi khổ như điên với miệng đời Xầm xì to nhỏ chuyện nhà tôi Trời ơi !! tôi chỉ mong có phép "Người " biến cho rôì, khỏi đời tôi. Buồn quá lật xem tin trên báo Vợ ghen chặt đứt ... của chồng nhà Nếu phải tay tôi ngôì xử án Thắt cổ luôn bà, chẳng có tha. Tôi nhớ lời " người " vẫn bảo tôi "Khi nào tôi chết, cúng xe hơi Vàng bạc, nhà lầu, Tivi giấy" Cúng rôì - sao bả hổng đi chơi. Tôi thấy đời tôi tối mịt mù Giặt đồ rửa chén một thân cu ( ki) Đời tôi chẳng khác đời ... Cô Lựu Trơì ơi tôi khổ đến bao giờ. Nếu biết rằng tôi đã làm chồng Vợ là " người ấy", bạn kinh không??? Thà sống độc thân mà rảnh nợ Thây kệ môi son với má hồng!!! ********** Người Vợ Tốt Saigon Echo sưu tầm Con quỳ hỏi Chúa trên trời, Có ai giống được như 'Người' trong thơ? Người Vợ Tốt Phải đẹp gái - Không kiêu sa Thích ở nhà lo nội trợ Không cắc cớ chửi chồng con Không phấn son - Không nhiều chuyện Không hà tiện - Không càm ràm Phải siêng năng - Không lười biếng Nói nhỏ tiếng - Biết chiều chồng Giỏi nữ công và gia chánh Biết làm bánh - Nấu ăn ngon Biết dạy con - Cư xử tốt Không quá dốt - Không quá khôn Không ôm đồm - Không ủy mị Không thiên vị - Không cầu kỳ Không quá phì - Không quá ốm Không dị hợm - Không chanh chua Không se sua - Không bẻm mép Không bép xép - Không phàn nàn . . Chúa...phán ! Không có đâu. Đừng có kiếm! (Ai dám nhận là tác giả, xin vui lòng liên lạc với tòa soạn) ******* Vịnh Tuổi Già Lâu nay cứ tưởng mình già Bây giờ mới biết quả là y chang Suốt ngày nói chuyện thuốc thang Gặp nhau lại kể cả tràng chuyện xưa Tivi dỗ giấc ngủ trưa Sức khoẻ lại giảm, mắt mờ, da nhăn Đọc chữ phóng đại mấy trăm Lại còn đãng trí, tần ngần, hay quên Cả ngày mỏi mắt đi tìm Hết tìm khoá cửa lại tìm khoá xe Nhiều hôm thăm viếng bạn bè Được dăm ba phút nằm phè ngủ ngon Tóc bạc chen chúc tóc non Không dám nhổ nữa sợ còn bình vôi Kiến thức mới nuốt chẳng trôi Bước ra khỏi cửa trùm người áo len Ra đường chẳng ai gọi tên Cứ gọi chú, bác có phiền hay không ? Khi lên xe buýt dẫu đông Dăm người nhường chỗ 'Mời ông cứ ngồi' Lại hay nhạy cảm, tủi đời Thích được săn sóc hơn thời ngày xưa Thấy tình nhân trẻ vui đùa Mà lòng chua xót phận vừa cuối thu Xuốt ngày trung tiện lu bù Cơm thì phải nhão, phở cho thật mềm Thích nghe tiếng hỏi, lời khen 'Lúc này thon thả, trẻ hơn dạo nào' Thức ăn cứ lấy ào ào Ăn thì chẳng nổi mà sao cứ thèm Ngủ trưa giấc cứ dài thêm Đứng, ngồi, 'chuyện ấy' ngày thêm chậm rì Đánh răng, tìm thuốc loại gì Để răng được trắng không thì khó coi Cà phê chỉ hớp một hơi Đêm về trắng mắt nhìn trời đếm sao Gặp người cùng tuổi như nhau Thường hay hỏi 'Bác thế nào ? Khoẻ không ?' Cell Phone thì khổ vô ngần Lúng ta lúng túng thường không trả lời Để chuông reo mãi một hồi Mở ra thì đã chậm rồi còn đâu ? Bệnh tật nó đến từ đâu Cao mỡ, cao máu lâu lâu ... tiểu đường Tránh né việc nặng là thường Việc nhẹ thì cũng đau xương, mệt nhoài Đi chơi càng khổ gấp hai Đi đâu cũng ngại đưE1ng dài lái xe Giữ thân cho khỏi tròn xoe Vòng hai sao cứ bè bè phình to Thang lầu càng nghĩ càng lo Chỉ sợ trượt ngã khổ cho thân này Ngủ thì chẳng ngủ được say Bốn năm giờ sáng dậy ngay tức thì Sinh nhật, sinh nhiếc làm gì Cái chuyện lẻ tẻ ấy thì nên quên Vẫn hay nhìn kiếng thường xuyên Xem chân dung đã trở nên thế nào Buồn tình đếm thử xem sao Bao nhiêu triệu chứng ấy bao nhiêu già! Bùi Phạm Thành (7/17/2008) NGUỒN : http://saigonecho.com/page.php?id=195

Người theo dõi